top of page

CỔ TÍCH AMSTERDAM



Cái tiệm nhỏ xíu, bề ngang chắc chừng 3m, ngoằn nghoèo vào trong…. Không thể không dừng lại vì những hình vẽ rất nghệ thuật, có chút quái quái in trên mấy cái áo thun treo một cách bất cẩn ngoài cửa tiệm. Chỉ thế thôi đã biết chủ tiệm là dân thích nghệ thuật, sáng tạo, và có chút bất cần đời. Lần theo những bức tranh đủ mọi sắc màu, tôi bước vào. Tiệm vắng tanh. Không chủ nhà cũng chẳng có bóng khách nào vương vấn.


Đang nhìn ngắm từng tác phẩm nghệ thuật trên áo, bỗng thót tim vì một phụ nữ độ U40 ở đâu sồng sộc bước ra. Chẳng chào chẳng hỏi, tay cầm cái gói ni lông, cô bước qua quầy tính tiền, dáng điệu vô cùng tất bật.


Reng! Điện thoại reo. Cô bắt máy, mở chế độ loa. Chưa nghe ai chào hỏi gì, đã nghe phan luôn một câu “I’m very busy. Be quick!” (Đang bận. Nói nhanh lên). Ở Amsterdam mà nói tiếng Anh thì chắc là dân Đông Âu qua đây sống và làm việc. Nghe phát âm đoán chắc từ Romania, Azerbaijan, hay Thổ Nhĩ Kỳ. Vừa bắt máy đã hơi sỗ sàng, chắc cuộc gọi đã hiện số người quen….


“I just call to say I love you” (Anh chỉ gọi để nói anh yêu em). Ủa bài này của Stevie Wonder mà. Nghe cứ như là phim!


“Love you, too. Bye! “(Em cũng vậy. Bye!).


Tới đây thì người khách lãng du này không chịu nổi, bèn quay qua còm một câu “That is so sweet!” (Dễ thương quá à).