60 QUỐC GIA, 1 BÀI HỌC




Có một bài hát tựa đề“Nature Boy” do Nat King Cole hát từ thời những năm 1948 mà 67 năm sau đó mới có một người ngồi nghe &thấm thía. Bài hát nói về một cậu bé có cặp mắt buồn tênh, có vẻ ngoài dường như nhút nhát, nhưng đằng sau cái vỏ bọc rất “nội tâm” đó thấp thoáng bóng hình của một nhà thông thái. Người ta đồn rằng cậu bé đã bôn ba khắp chân trời góc bể, kể vô số những câu chuyện hay ho về thế giới lạ kỳ. Nhưng bài học lớn lao nhất đọng lại sau những chuyến đi dài lại là bài học tưởng chừng như đơn giản nhất: “Biết yêu thương và được yêu thương”.Tôi sinh ra ở Việt nam và cũng như bao người trẻ khác, đã từng mang trong mình một ước mơ chinh phục thế giới. Thời còn trẻ ai mà chẳng ăn to nói lớn, máu sôi sùng sục và tim đập như nhạc phim “Bước nhảy” (tựa phim tiếng Anh là Step Up). Hai mươi mấy năm sau, vào một đêm mưa gió bão bùng trên đường Nguyễn Du, nghe anh bạn thân phán một câu “Em bây giờ là công dân thế giới”. Cái quán nhỏ, gió ồ ồ, còn mình thì tay chân lạnh ngắt....Cũng từ cái đêm định mệnh đó, cái đêm mà mở đèn, tắt đèn 20 bân vẫn không ngủ được, tôi bắt đầu ghi lại những câu chuyện về hành trình bước ra thế giới.


Hai mươi mấy năm, bôn ba làm việc tại gần 60 quốc gia, làm từ cái chân dọn phòng khách sạn, chạy bàn các kiểu nhà hàng, cho đến Tổng giám đốc khu vực châu Á, Giám đốc phát triển toàn cầu của một tập đoàn, tôi vẫn ngỡ ngàng khi được gọi là công dân thế giới.Huênh hoang một chút thì nói về ly cốc tai trị giá hơn 100 đô tại khách sạn 7 sao Burj Al Arab. Bề ngoài một chút thì nói về những tấm hình selfie chụp lia lịa trước Kim Tự Tháp Ai cập hay khu lăng mộ Taj Mahal. Thế nhưng đằng sau những thước phim đã làm hậu kỳ rất kỹ ấy, mấy ai biết được sự thật về con đường gian nan để bước ra thế giới?Nếu thử chơi trò “phút thật lòng”, tôi sẽ nói thế này: “Tôi đã từng sợ hãi. Tôi đã từng thiếu hiểu biết. Tôi đã từng sai lầm. Tôi cũng đã từng cố chối bỏ bản thân mình chỉ vì mong muốn được trở thành người khác.”Công dân thế giới –có mất mặt quá không ta?


Hai mươi mấy năm sau, hành trình đi ra thế giới đối với tôi là hành trình trở về nguồn cội, trở về nơi nuôi dưỡng hạt giống tâm hồn. Đi để học cách yêu thương con người. Đi để biết cái tôi khổng lồ không là gì trong sự hiện hữu của vũ trụ. Đi để hiểu khái niệm vô cùng tương đối của được và mất. Đi chỉ để tìm lại chính mình.


Đừng gọi tôi là công dân thế giới! Bài học lớn lao nhất của tôi cũng chẳng khác Nature Boy là mấy, “biết yêu thương và được yêu thương”. Quyển sách này là một trong những bước đầu tiên để tôi học cách biết yêu thương, học cách chia sẻ một cách mộc mạc, chân thật, với mong muốn phần nào giúp các bạn trẻ tự tin bước ra thế giới.


Sài gòn, 05/09/2015

Nguyễn Phi Vân



113 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

THE UNSAID