LÀ TẤT CẢ



Vẫn là nét chiều hời dỗi đấy thôi

Vẫn con đường vắng tênh

Vẫn chiếc lá vẩn vơ không biết làm sao nghĩ

Vẫn cái tôi cũ kỹ

Tương tư về những miền siêu thực

Ươm ươm nắng vỉa hè


Nhưng sao có thể là tôi

Khi một phần nào đó trong đời thời đã mất

Có thể là một lời nói thật

Là cái rét lặng căm trên từng nỗi nhớ mùa đông

Có thể là nỗi buồn man mác bên sông

Thương cho nỗi cô đơn của con cò trắng

Có thể là khoảng lặng

Mênh mang tri kỷ không lời


Là tôi, nhưng chẳng phải là tôi

Khi tính toán về có không được mất

Loanh quanh kiếp người

Ai đến, ai đi

Là tôi, nhưng cũng là vũ trụ từ thưở hồng hoang cho đến chớm xuân thì

Là không, nhưng cũng là tất cả


Nếu thế thì

Sao loài người cứ phải sớm khuya tất tả

Đi tìm một mảnh trăng non?

Nguyễn Phi Vân

10.09.2021

2.025 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

TẾT 4.0

XÓM