Có gần, có xa

Có thấy và bên kia của những giấc mơ ngày mờ mịt

Có sáng rộn ràng và những trưa xám xịt

Có nửa quên và thoáng nhớ miên man

Có những khi mưa từng vạt mỏng manh trắng xóa xếp hàng

Xô nhau chạy khỏi chốn thị thành vào một ngày cạn kiệt

Có những nỗi buồn da diết

Khi ta chợt nhận ra…


Có những cơn lốc đi qua

Chỉ để loài người học cách lớn lên từ xơ xác

Có một thời trăng chớm bạc

Tiễn những mái đầu xanh

Có những ký ức mong manh

Nhắc trần gian về sự vô thường của có không được mất

Có niềm tin và sự thật

Khi lặng im là câu trả lời cho đám đông và những thói lao xao

Có khi nào loài người sẽ tìm lại được nhau

Trên hành trình vào vô tận

Chỉ để xin lỗi nhau

Về những tham si sân hận

Ám đen từng ô cửa nhân gian

Có những ngày mưa đi qua

Cho lòng chợt ngỡ ngàng

Trong ấy rõ

Dù ngoài kia mờ mịt…


Nguyễn Phi Vân

09.10.2021

1.078 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

TẾT 4.0

XÓM