top of page

CẠN



Tôi thẩn thơ giữa đời

Đi tìm ly nước cạn

Ba con đò trôi nghiêng

Bóng đổ dài

Theo tháng ngày lãng đãng

Hoàng hôn!


Loài người rồi

Lao xao gì

Giữa chốn vô ngôn

Mong cầu chập chùng

Không biết làm sao đủ

Khao khát bình an

Nhưng lại mưu cầu trong từng cơn ngủ

Cúi đầu xin hạnh phúc 

Nhưng chỉ biết mang vào không học cách  bỏ đi


Nước mắt vẫn lăn dài

Trên những cuộc sân si

Cô đơn vẫn lặng im

Bên bóng thời gian nghiệt ngã

Người đời vẫn ngả nghiêng lao vào

Đó cơn dối lừa 

Kia cuộc bán mua xa lạ

Trên sắc màu rực rỡ của hoàng hôn 


Có khi nào

Thế nhân rồi sẽ vùi chôn

Thoáng trong veo ngày chân trần mới đến

Tiếng cười xông xênh

Giữa đất trời mênh mang vô bờ bến

Cái chạm tay chia sẻ giữa đời 

Giữa những tha nhân


Có khi nào

Vô hạn bỗng nhận ra và hoảng hốt dừng chân

Ngỡ ngàng tìm về

Với tự nhiên từ thưở đời còn nguyên thuỷ

Vũ trụ trước sau

Trăng ngàn năm vẫn tựa đầu suy nghĩ

Về chữ đầy chữ khuyết của mùa sau


Có khi nào

Loài người rồi sẽ thấy nhau

Qua từng ly nước cạn

Hoàng hôn

Có khi nào sẽ bình an 

Trên những tháng ngày lãng đãng

Và con thuyền

Vẫn hạnh phúc nghiêng trôi…


Saigon, 18/07/2023

132 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page