MƯA



Mưa vội về đâu, vội vì đâu?

Ngàn xưa vẫn thế, gió không màu

Chân trần đạp đất, đầu đội nắng

Một kiếp trần gian, bao đớn đau?


Ta vội về đâu, vội vì đâu?

Thời gian không tuổi, đá không sầu

Vũ trụ không tên từ vô thỉ

Tâm trần mờ mịt chốn mưa ngâu

Mưa vốn vô tình, mưa, tạnh mưa

Bao nỗi niềm riêng, mấy cho vừa?

Ôm mưa, nhốt gió vào trong nhớ

Vạn kiếp trầm luân, tựa kiếp xưa


Nguyễn Phi Vân

04.07.2021

511 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả