top of page

NHÀ



Nhà

Là tiếng thời gian

Lách cách trên ấm nước

Sáng tinh mơ

Trẻ con vùi đầu say ngủ 

Người già

Ôm áo ấm nhớ ngày thơ


Nhà

Là chậu cúc sau hè

Cây trúc đào

Ba tỉnh bảy lơ mơ

Con mèo con ú ù

Xoè đuôi tìm bữa sáng

Ren rét ngày đông

Nét trời nửa u nửa rạng

Loay hoay

Tìm nỗi nhớ xuân nào


Nhà 

Là ly cà phê ấm bàn tay

Lặng im

Nghe tình thương âm ỉ dâng trào

Ở đây

Lúc này

Còn nhau là vô tận

Chuyện đã qua

Vài năm vui hay mấy mùa lận đận

Chuyện sau này

Ai biết sẽ về đâu


Nhà

Là tiếng bữa cơm chiều

Lục đục ở hiên sau

Bước chân mẹ già

Liu xiu bước ngang chái bếp

Một đời 

Lui cui tính tình tang

Cho những chuyện không tên

Chẳng to tát như chữ thành công, sự nghiệp

Mà người đời

Khao khát mấy lần xuân


Nhà

Là nơi trở về

Dẫu ngoài kia

Bao sóng gió mấy gian truân

Chỉ để lặng lẽ bên thềm 

Thương nhớ ngày xưa cũ

Đứa trẻ lơ ngơ

Cười ngô nghê 

Khi mướp mới ra hoa cà đâm nụ

Lao xao bữa cơm chiều

San sát mấy hàng tre


Nhà

Là tiếng lòng

Lúc nào đó trong đời ai đó sẽ nghe

Là ngõ về

Khi đường đời 

Loay hoay mờ mịt lối

Không nhắc, chẳng nhờ

Không kêu, chẳng gọi

Bước chân về

Quen thuộc tựa mùa xưa


Nhà

Có ngày nắng có đêm mưa

Có tiếng thở sâu

Nhẹ nhàng an giấc

Có tiếng gà trưa

Có hoa có mật

Một đời người

Đi chỉ để về đây…


Nguyễn Phi Vân

09.12.2023

274 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page