RỒI



Rồi ta có còn ngồi bên nhau

Nói về những niềm day dứt

Nghĩ về những miền siêu thực

Lang thang vào bao ước vọng tương lai


Rồi ta có còn nghĩ đến ngày mai

Khi hiện tại bị niêm phong trên ghế đá

Rồi con người có trở nên xa lạ

Sau những mùa hoàng hôn khóa trong từng song sắt toà nhà


Rồi cuộc sống có còn lặng im bên những canh trà

Thật hiểu vì chưa bao giờ phải nói

Rồi bên kia của trái tim có còn đau nhói

Khi dòng tin nhắn gởi đi không một thoáng hồi âm


Rồi ngày tháng nào sẽ là bắt đầu của một năm

Khi thời gian kẻ còn người mất

Rồi 10% phần nổi của một tảng băng có phải là sự thật

Tìm thấy nhau là nỗi đau hay sự khởi đầu


Rồi vũ trụ trong veo hay đầy ắp những gam màu

Mặt trăng là ánh sáng hay lời nhắc nhở về bóng tối

Rồi cúi xuống có phải là xin lỗi

Hay mua chút thời gian cho những tính toán thiệt hơn


Rồi cơn giông đầu ngày là niềm vui hay sự dỗi hờn

Mưa xuống có phải để ai đó nhìn lên, tìm câu trả lời cho những điều chưa kịp hỏi

Rồi loài người có lại lao đi vào những ngày rất vội

Chỉ để tương tư về phút khởi đầu


Rồi hành trình đến đi có phải lại là những toa tàu

Lướt qua từng sân ga chất chứa những đợi chờ nhưng vẫn không tìm thấy

Rồi có và không cộng lại sẽ là số mấy

Ranh giới là để chia hay để tìm mảnh ghép thuận tự nhiên


Rồi cơn lũ đi qua lòng sông có phải sẽ bình yên

Lục bình lại nở hoa và phù sa lại bên bồi bên đắp

Con đường sẽ lại thắp nắng rộn ràng bên những hàng cây thẳng tắp

Xuân lại kiếm cớ về đoàn tụ giữa chiều thu

Đông lại nôn nao ngồi dệt thoáng sương mù

Người lại thảng thốt tìm nhau sau những ngày xa cách

Yêu thương lại cuộn trào trong từng dòng huyết mạch

Để bài học vừa bước qua kiến tạo những tương lai


Rồi hiện tại là hôm nay và có cả ngày mai…


Nguyễn Phi Vân

02.10.2021

1.126 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

TẾT 4.0

XÓM