CÁI TÔI XUỐNG ĐỂ TRỞ NÊN VĨ ĐẠI HƠN




Điều chị bỏ đầu tiên trong cuộc đời?


Ego - Cái tôi


Cuộc đời mình nếu tạm gọi là thành công, thì chìa khoá cho điều đó là bỏ đi cái tôi. Hồi còn trẻ, Phi Vân thấy mình đúng là "trẻ trâu": điểm cao, thủ khoa đại học, trôi chảy tiếng Anh.... Những thành tựu quá nhỏ nhưng lại nghĩ là lớn, là ghê gớm. Vì thế mình khá kiêu ngạo, viễn vông và ảo tưởng, không khác gì với mấy bạn trẻ bây giờ.


Mình liên tục đưa ra những quyết định sai lầm, vì cái tôi, vì coi thường người khác, vì mình nghĩ mình thành công việc này cũng sẽ thành công tất cả. Và vì thế mình tự đóng lại những cánh cửa ra những phương trời xa và rộng hơn.


Những người hướng dẫn - mentor - là những người có tầm nhìn và trí tuệ rất cao, họ chưa xuất hiện đâu mà đứng đâu đó trong bóng tối quan sát. Mentor sẽ không chấp nhận những đứa trẻ con viễn vông ảo tưởng tưởng mình giỏi tưởng mình hay. Họ sẽ không bao giờ nhận lời để hướng dẫn bạn.


Phi Vân may mắn gặp những người thầy trên hành trình của mình, nói những lời như xát muối vào vết thương, ê mày chẳng là cái gì cả, mày chỉ là con ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung. Gặp được họ thật là may mắn trong đời!


Nên mình muốn chia sẻ với tất cả mọi người là cái tôi ngày hôm nay của bạn là gì không biết. Sự ngạo mạn của bạn ngày hôm nay là gì tôi không quan tâm. Nhưng nếu hôm nay bạn chịu bỏ cái tôi của mình xuống, thì chắc chắn bạn sẽ được hướng dẫn để trở thành người vĩ đại hơn trong tương lai.


Chữ "bỏ" tiếp theo là chị bỏ việc ở Việt Nam để đi học ở Úc?


Thật ra đi du học, cái mình học ở trong trường đại học nó không có đáng gì hết. Các bạn đừng nghĩ trường này trường kia là khủng khiếp. Không phải, mình không học từ đó.


Mình học là học trải nghiệm phải tự lập, phải chịu trách nhiệm về bản thân, phải hội nhập với thế giới mới, phải xử lý những vấn đề mà trước đây bạn chưa từng xử lý. Ví dụ, khi có người đến và nói, "Mày là người Việt Nam hả? Tao không ưa." Thì bạn xử lý sao?


Trải nghiệm này quý giá hàng vạn lần khi bạn đi du học. Mình thấy mọi người hay vin vào việc mình học trường gì, đọc cuốn sách gì... nhiều quá, mà quên mất cuộc đời sẽ dạy cho mình nhiều hơn. Nếu mình biết học!


Có một chữ "bỏ" mà chị ít nhắc đến trong các bài phòng vấn của mình" Việc bỏ liên quan đến tình cảm.


Trong cuốn "Tôi đi tìm tôi" Phi Vân có tâm sự với độc giả rằng mình đã ly dị chồng. Ở tuổi này mình ít nghĩ về tình yêu như một sự đam mê đôi lứa nữa.


Hạnh phúc là gì? Với mình là làm được những thứ mình muốn làm. Nghĩ được những thứ mình muốn nghĩ.


Nếu đó là lấy chồng, hãy lấy chồng. Nếu là sinh con, hãy sinh con. Nếu là sống một mình, hãy sống một mình. Không có một khuôn khổ nào cho sự hạnh phúc. Chuẩn xã hội là do con người đặt ra thôi. Làm gì có chuyện phải thế này phải thế kia mới là hạnh phúc?


Hãy sống cuộc đời mình mong muốn!


Thế chị có yêu nhiều trong cuộc sống của mình không?


Ngày xưa mình yêu rất dữ rồi.


Ở thời điểm này, mình chọn một cách: Nếu bạn có thể cùng một người, ngồi xuống ngắm hoàng hôn mà không phải nói gì cả, thì đấy là người yêu của bạn.


Khi nhìn vào chị, chị đã được nhiều cái lắm rồi, có gì chị còn chưa được cho bản thân?


Thật ra Phi Vân sống một cuộc đời rất là "extreme", hoặc rất ồn ào hoặc rất yên tĩnh. Khi sống một cuộc sống ồn ào lại càng thèm sự yên tĩnh để mình có thể trở ra.


Cách đây 7, 8 năm Phi Vân có ý định lui về nghỉ hưu và ở ẩn vài năm, chuẩn bị xong hết rồi, trên một vùng núi ở Chiang Mai, Thái Lan.


Cơ sở vật chất xong hết, khi mình về Việt nam gặp bạn bè thì họ nói, "Làm sao mà bạn chỉ nghĩ cho bản thân mà không nghĩ rằng mình đã được quá nhiều rồi, đã đến lúc giúp người khác?!"


Đó là lý do Phi Vân vẫn ở đây, có cuộc trò chuyện này.



https://vietcetera.com/VN/bo-cai-toi-xuong-de-tro-nen-vi-dai-hon

33 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả