Có những ngày như thế



Có những ngày như thế

Loài người không nhìn thấy nhau

Với tay

Mờ mịt sơn hà

Nhắm mắt

Chạm vào điểm không trong tiềm thức


Nhân loại

Đã bao đêm thao thức

Vẫn chẳng tìm ra một nhịp đập ung dung

Lũ lượt cõng nhau đi

Gập ghềnh tham si

Để không tìm thấy ngõ tận cùng

Tâm cạn kiệt

Giữa chất chồng quá khứ


Họ bảo nhau

Thôi thì học cách chấp nhận và tha thứ

Tha thứ cho đời, tha thứ cho ta

Tha thứ cho giấc mơ đêm và những toan tính hằn vết khổ đau trên từng ô mặt nạ thật thà

Tại tâm đời chật hẹp

Nên lòng người làm sao rộng

Bão rồi sẽ tan

Một chuyến đời rồi tỉnh mộng

Đêm sẽ về

Khi ngày chạm hư vô

Hạnh phúc là khái niệm bị bẻ cong

Cho đến khi hiện hữu chợt tìm ra chốn dừng chân giữa mênh mông vời vợi biển hồ

Tâm bất trụ

Khi tìm về điểm trụ


Nguyễn Phi Vân

18.09.2021

1.564 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

TẾT 4.0

XÓM