NGÀY GIÔNG BÃO


Ai tìm thấy

Bình yên trong bão tố?

Mặc nỗi đau

Vật vã giữa cuồng phong

Dù niềm tin

Tan tác ở trong lòng

Nghe tiếng gió

Ngỡ linh hồn thức giấc

Nhưng giông bão rồi sẽ qua

Ta còn lại gì giữa dòng đời tất bật?

Trái tim phơi nắng bên thềm

Hay giọt nước mắt chợt khô?

Lao vào cơn thịnh nộ của cuộc đời

Bằng chút trong trẻo ngây ngô

Ta chọn, họ chọn, và cả nhân loại chọn

À, thì ra tất cả

Chỉ là giấc mơ hoang trong một ngày giông bão của hành tinh

Làm gì có nỗi đau

Cuộc sống trôi đi theo những lập trình

Ta nói, họ nói, ta giả định, họ giả định, có thành không và ngược lại

Nhà nhà chong đèn bào chế thuốc

Độc dược thấm vào tâm khảm

Thấm vào từng suy nghĩ, lời nói, hành vi

Rồi ta gởi cho nhau nỗi đau

Mục đích chẳng để làm gì

Ta không yêu thương bản thân mình

Làm sao yêu thương ai đó khác?

Ta mặc cho thuốc độc ngấm vào tâm khảm

Ta gởi cho người chỉ để trừng phạt chính ta

Làm gì có giông bão ngoài kia

Chỉ là cơn thịnh nộ ở trong lòng

Khi tâm sáng, ngoài kia ngày vẫn sáng


Nguyễn Phi Vân

23/07/2021

620 lượt xem

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

TẾT 4.0

XÓM