top of page

​Kết quả

Tìm thấy 1903 kết quả với một nội dung tìm kiếm trống

  • YOU DON'T KNOW WHAT YOU DON'T KNOW

    Ý là vậy đó. Ý là làm sao mình biết được thứ mình hổng biết. Mà trên đời này thứ mình không biết có mà chất như núi. Còn thứ mình biết biết cứ như vài hạt muối bỏ bể. Cho nên, đừng lấy giới hạn ra mà phán xét vô hạn. Đừng lôi mớ đồ cũ trong kho ra mà quánh giá new arrival - hàng mới dỉa. Đừng giơ quá khứ lên đập vào mặt tương lai. You don’t know what you don’t know! Đâu có ai trên đời này biết được thứ người ta hông biết. Ngộ ra, nên tui học nghe kinh lắm. Cứ ngồi. Cứ lắng nghe. Nghe thiệt sự. Nghe chủ động. Nghe chăm chú. Nghe với tâm không phân biệt. Nếu đã ngồi brainstorm cùng team, thì luật chơi là ai cũng như ai, không phân biệt già trẻ lớn bé ghế cao ghế thấp. Nói thiệt chớ, great ideas come from unexpexted corners - ý tưởng hay ho thường là từ mấy góc lạ quẹo ra không. Cho nên, càng tạo môi trường mở, an toàn, hoà đồng, tích cực thì càng xuất hiện nhiều góc lạ. Nghe không phán xét. Nghe bằng nhịp đập tinh khôi mới may ra học hỏi được gì. Nhiều người lạ ghê. Đời có nhiêu trải nghiệm mang ra rèn vũ khí hết. Người ta chưa kịp mở mồm đã đấm ngay vào mõm. Chưa hiểu đầu cua tai nheo đã hớt nọ xọ kia. Hông nghe, mà phán như đúng rồi. Ủa, mấy người là Master of the universe - chúa tể vũ trụ hay sao mà cái gỉ cũng biết? Chuyện cũ mấy, qua góc nhìn của người mới cũng sẽ vô cùng fresh. Chờ chút đã. Nghe hết đi. Cướp họng người ta làm gì có thành công hơn chút nào đâu. Ngược lại, có thể bạn vừa bỏ lỡ một winning idea - ý tưởng mang về chiến thắng. You don’t know what you don’t know. Ta chẳng thể nào biết những thứ ta còn chưa biết. Mà đám chưa biết này nó đông như quân Nguyên á. Cho nên, từ từ thôi. Bớt bớt lại. Lắng nghe nhiều hơn một chút. Có khi nó giúp ta học được vài thứ mới, unlearn vài thứ cũ, hay relearn cái mà ta những tưởng đã biết rồi.

  • DELETE

    Em nói em làm xong rồi. Ủa, xong rồi mà sao hông có gì thay đổi? Khách hàng hông có trải nghiệm tốt hơn. Team làm việc hông hiệu quả hơn. Vấn đề vẫn cứ là vấn đề. Thiên địa nhân trước sau vẫn u như kỹ. Vậy, xong nghĩa nà như lào? Rất nhiều người trong chúng ta, già có trẻ có, chức lớn chức nhỏ có, hông có làm việc mà chơi game xóa task. Người này giao người kia task. Người kia đẩy người nọ task. Có người tự tạo ra một rổ task. Xong cả đám hùa nhau chơi trò delete task. Có điều, task xóa xong deliver được kết quả gì, task làm xong để đạt mục tiêu gì, đóng góp gì cho sự nghiệp mang lại trải nghiệm tốt cho khách hàng, hay cho sự phát triển của tổ chức? Hình như xúm vô lo xoá task chớ ít người dừng lại hỏi? Có khi đầu bù tóc rối, làm quá sức làm, nhưng hổng xi nhê ảnh hưởng gì tới ai hay mang lại kết quả chi. Vậy, có gọi là xong? Bao nhiêu cái dấu check thì việc nó xong? Xong là xóa xong cái task cho nó trống danh sách nhiệm vụ, hay xong là ra kết quả cân đong đo đếm được? Sợ lắm! Sợ chữ xong ở Việt Nam lắm. Hổng thấy gì khác hết mà hỏi tới đâu xong tới đó. Chơi game chi mà cao thủ. Xoá task cứ vèo vèo mà mọi thứ vẫn dậm chân. Cho nên, hoy đừng rủ nhau đi xoá task nữa nghen. Hỏi mình, why - mục tiêu cần đạt được là gì. How - có cách nào làm 1 task mà giải quyết xịn mịn chuyện này hông, thay vì bày ra một đống task trông cho nó thêm phần nguy hiểm. Nghỉ mệt chút, nghĩ suy chút cho nó xì mát rồi hãy chọn việc cần thiết nhất, cơ bổn nhất để đạt mục tiêu mà làm. Thôi thôi, đừng có ôm cái Play Station chơi trò xoá task nữa nghen. Và lần sau, khi tuyên bố em làm xong rồi, nhớ nhìn quanh nhìn quất vài lượt xem xung quanh đời mình liệu có gì thay đổi.

  • IT'S OK

    Các bạn đến ôm tôi, rồi khóc…. Có những giọt nước mắt lặng lẽ. Có những niềm cô đơn vỡ oà khi ta được lặng yên, ôm ai đó, một vòng tay trong trẻo. Có những sợ hãi khi nhận ra ta vốn mong manh như một rẻo sương lam lưng chừng núi. Nhưng các bạn có nhận ra, ai trong chúng ta cũng không cảm thấy OK? Em không biết phải làm sao. Em không biết mình nên chọn công việc gì. Không ai hiểu em. Đến mẹ em còn chẳng hiểu em. Em ba mấy rồi mà chẳng chút thành danh. Em đang bị đời cuốn phăng và quên mất những ước mơ hoài bão…. Chúng ta, ai cũng không OK. Ai cũng mang trên vai những áp lực của hiện tại, nỗi đau của quá khứ, và sự bất định của tương lai. Ta thấm mệt. Mệt lắm! Sao đường xa và gập ghềnh đến thế? Sao hành trình chỉ có một mình ta? It’s OK, là ta tự tạo áp lực cho bản thân thôi bạn. Những thước đo xã hội đặt ra, tiền tài, danh vọng, sự xa hoa lộng lẫy, is it you – đó có phải là bạn? Và bạn sinh ra để chứng minh sự tồn tại của bản thân bằng giấc mơ của một ai đó hay chăng? Hôm qua, có đứa em, nó nói câu này rất dân dã mà rất đau, “Không lẽ hạnh phúc của ba má để bên hàng xóm?” Con tôi thế này, nhà tôi thế nọ. Cả dân tộc lao ra khoe mẽ với đời. Áp lực đè lên ngôi nhà nhỏ vắng mặt trời. Áp lực đè nặng lên những linh hồn lặng câm bên đời phố. Vui? It’s OK, cứ là ta, cứ thong dong mà bước. Thành công chỉ một thời. Thất bại rồi một khắc, Niềm vui thoáng qua. Nỗi buồn quắt quay rồi bay mất. It’s OK. It's your journey. It’s your pace. Chả sao đâu. Là hành trình của bạn. Nhanh chậm là do bạn. Đi làm sao. Đi về đâu. Đi một mạch hay chơi rông đâu đó. It’s OK. Là hành trình do bạn chọn cho mình. Không có đúng sai. Không có benchmark – chuẩn so sánh tào lao gì trong cuộc đời này. It’s OK. Nhắm mắt lại. Thở thật sâu. Buông bỏ hết tầng tầng áp lực. It’s your life. Nobody else’s. Cuộc đời của ta. Chẳng phải cuộc đời ai khác. Do what you want with it. Do what you are happy with. Cứ làm đi những thứ khiến mình vui và hạnh phúc. Bạn OK rồi mọi thứ sẽ OK. Cứ sống thôi. Thích thì cười, buồn thì khóc. Xây tường làm gì? Hold back – Ngăn cản làm gì cảm xúc thiêng liêng nhất của một con người? Tôi nhắn cho đứa em, chị vui lắm, yên tâm lắm khi thấy em còn khóc. It’s OK, em vẫn rất người. Trả lại áp lực cho đời, ta đi. Chân chậm bước, miệng mỉm cười, và thế giới bỗng ngập tràn ánh sáng…. Comment Share

  • I FORGET MY OWN DREAM

    Bạn là con cả trong một gia đình quyền thế của Thái Lan. Bạn là public figure - người của công chúng và chắc rất nhiều người ngưỡng mộ và mong mỏi có cuộc đời như bạn. "Em không biết chia sẻ với ai. Gia đình làm kinh doanh truyền thống. Có nói cũng đâu ai hiểu. Em thấy mình lạc hậu quá, chẳng hiểu gì về tương lai, về công nghệ. Em sợ bị bỏ lại phía sau. Em cảm thấy xấu hổ vì sự lùi lại, không dám vượt ra khỏi vùng an toàn của chính bản thân mình." Bạn giải bày, nói như chưa bao giờ được ai đó lắng nghe. Còn tôi, trong 1 tiếng đồng hồ bên lề khoá huấn luyện, chỉ ở đó để lắng nghe những tâm sự cháy lòng của bạn. "Sáng nay, nghe chị nói về tương lai và thế giới, em kiềm nén để không bật khóc. Em đã không đủ dũng cảm để thay đổi, để được là chính mình, được học và chuyển động với tương lai. Việc kinh doanh của gia đình, tuy lớn, nhưng truyền thống lắm chị ơi. Và em, một đứa 12 tuổi học Geneva, 16 tuổi học Paris, đại học dù Bangkok nhưng là trường quốc tế, tốt nghiệp Master ở Sydney, 10 năm quản lý công ty sản xuất thiết bị ô tô của gia đình, em hốt hoảng vì thấy mình quá cũ. Không ai biết. Em xuất hiện trước công chúng rạng ngời, tự tin, xinh đẹp, nhưng tan nát tinh thần vì bản thân không chấp nhận sự cũ kỹ của bản thân. Người ta nói có thể thức dậy với đam mê, chào ngày mới và không chờ đợi được làm điều mình thích. Em hỏi mình, có thật điều này tồn tại, chuyện không tưởng này có thể xảy ra chăng." "Vậy em thích gì? Em mong muốn điều gì?" "Em không biết nữa. Em không biết mình thích gì, chỉ còn biết rất rõ những gì mình không thích. I am terrified I forget my own dreams - Em hốt hoảng vì đã quên mất giấc mơ của chính bản thân mình." Bạn nói, mà trái tim tôi tan chảy. Thương bạn, một người của công chúng với trùng trùng tâm sự. Đôi khi, hào quang của tiếng tăm, danh vọng, không lấp đầy lỗ đen sâu hoắm trong tâm hồn của một con người. Cuối cùng, ai cũng chỉ mong được sống là mình, được chọn hạnh phúc rất đời thường, rất cá nhân để thấy mình đang sống. "I just want to live - Em chỉ muốn được sống." Cuộc đời sao khắc nghiệt? Muốn, nhưng mấy ai lựa chọn? Muốn, nhưng mấy ai đủ dũng cảm để chỉ được là mình? "Những sự kiện lấp lánh sau 10 năm chẳng còn chi hứng thú. Những con người quanh quẩn chỉ thế thôi. Loanh quanh, ngày này lại ngày kia, chẳng có gì mới ngoài photo, trang phục. I want to be myself again. I want to feel confident to walk into the future - Em muốn tìm lại chính mình. Em muốn tự tin bước đến tương lai. Em sợ lắm. Em không biết giải bày cùng ai. Em không biết phải bắt đầu từ đâu. Em phải làm sao bây giờ hả chị?" Câu hỏi, như cứa một nhát dài vào vô tận. Câu hỏi của em là câu hỏi của bao người? "Em bình tĩnh đi. Chị sẽ giúp em. Nhưng tất cả phải bắt đầu từ việc em cam kết học hỏi mỗi ngày và học từ nhiều nguồn chị sẽ gởi cho em, em nhé." Bạn ôm tôi, thật chặt, nước mắt hoen khoé mắt. Hai con người xa lạ sớm tháng ba đã chạm vào đời nhau từ tận cùng của cảm xúc, trái tim. Chỉ thế thôi, con người ở bất cứ nơi nào cũng thăng trầm cảm xúc như nhau. Who has forgotten your dream? Ai đã quên mất giấc mơ của chính bản thân mình? Câu hỏi đó không còn biên giới. Ai bị nhốt trong quá khứ vì lựa chọn, vì lạc đường, vì hoàn cảnh? Bao xa là quá xa để không còn có thể quay về điểm khởi đầu?

  • Mình vào thăm bác nghe con

    Tết nào, ba cũng nhắc, “Mình vào thăm bác nghe con”. Hồi nhỏ, tôi chỉ biết nhà bác có mấy con thỏ hiền hiền, vài con két trổ lông màu sặc sỡ, thích chơi với tụi nó nên hăm hở đi theo. Sau này mới hiểu, câu chuyện đằng sau những lần thăm viếng ấy…. Ba kể, trước 75 cơ, hồi mới mua cái nhà đầu tiên trong đời, ba thiếu một chỉ vàng. Người xưa, có tiền mới đi mua, không chịu vay ngân hàng như bây giờ. Người ta sợ nợ nần ghê lắm, không như ngày nay, cứ vay mượn lung tung mà chẳng chút ái ngại nào. Tới gần ngày chồng tiền nhà, kẹt quá, ba mượn bác. Hai ông già, hồi đó quen biết, chứ thật ra cũng chẳng mấy thân. Vậy, rồi năm tháng trôi qua, những biến cố trong đời làm cho ba lưu lạc xứ người. 15 năm sau, ba về, và người đầu tiên ghé thăm, là bác. Nhắc chuyện cũ, trả lại một chỉ vàng, rồi cứ vậy Tết nào, cũng kể tích một chỉ vàng, và “Mình vào thăm bác nhe con”. Tháng qua, năm lại, những câu chuyện xưa nay, những tiếng cười lơ phơ theo thời gian, những cái bắt tay bạc dần theo từng mùa lá. Tết năm nay, ba lại vào thăm bác. “Tui dìa thăm anh đây. Anh ở trển khỏe nhe anh.” Bác đi, dặn dò người ở lại, “Tết thằng Phú vào, nhớ làm tôm kho tàu, canh chua bông so đũa cho nó ăn cơm.” Cơm dọn ngoài sân, dưới dàn mướp bác vung tưới mỗi ngày, hoa vàng rực, tôm kho tàu chan nước mắt. “Nếu ba đi trước, con nhớ Tết nào cũng vào thăm bác gái, thắp nén nhang cho ổng giùm ba.” Bác chẳng một lần nói câu nào, nhưng đã dạy tôi cả đời phải sống mở lòng, học cách cho đi, chẳng bao giờ mảy may nghĩ về nhận lại. Còn mỗi lần theo ba vào thăm bác, tôi học cách nâng niu hai chữ “biết ơn”. Ai làm gì đó cho mình, dù rất nhỏ, cũng ghi lòng tạc dạ. Cuộc đời, ta đi qua, còn lại chăng là những giọt mong manh sẽ chạm vào vạt nắng cuối ngày. Ai, và khói nhang nào, sẽ lặng im cùng ta bên tách trà ngày Tết, câu chuyện hai thế giới, “tui dìa thăm anh.” Thời nay, người ta trôi nhanh quá. Vội vã, như cơn lốc tràn qua, cuốn phăng bao cảm thương nặng nhẹ trong đời. Vơ vét, chẳng bao giờ biết trả. Đạp lên, chẳng một thoáng ngỡ ngàng. Họ đi, vác trên lưng chồng chất những tham si. Lết về phía chân trời, thảy lên đống rác cuối đời, rồi tay trắng ủ rũ về bên ấy. Ngập ngừng tìm, chỉ thoáng nhớ mong manh. Hồi nhỏ, nhà hàng xóm hay mở um sùm vọng cổ. Đứa lên ba lên năm, thi thoảng dừng lại khi nghe câu gì đó lạ tai. Giờ, chẳng nhớ tuồng nào tích nào, chỉ lâu lâu nhớ câu cao dao này: Nghĩa nhân mỏng dánh như cánh chuồn chuồn Khi vui nó đậu khi buồn nó bay…. Nhưng cuộc đời, đâu đó cũng còn một cánh chuồn rất khác, chở trên câu “Mình vào thăm bác nghe con”.

  • Con người, dĩ nhiên là xấu?

    Tôi tiễn anh về nước, chỉ một ly cà phê và những thoáng lặng im bên hè phố Sài gòn. “Con người, dĩ nhiên là xấu”, anh cười, đâu đó có phần cam chịu, đâu đó có chút quay lưng hờn giỗi cả thế gian. Lăn lộn trong thế giới tài chính của Việt Nam một đoạn dài, có lẽ anh nhìn thấy nhiều hơn 50 sắc thái của những tờ giấy xanh bạc đỏ. Anh sống với vòng quay vật vã của nó hàng ngày, thao túng nó, quăng nó vào cuộc đời ai đó, trét nó lên bộ mặt loè loẹt của ai đó, vét cạn khô chút hy vọng cuối ngày. Cuộc đời, ai theo chân đồng tiền, đúc nó thành vũ khí, biến nó thành trò ảo thuật đường phố, người đó mạnh. Anh mạnh, và con người, dĩ nhiên là xấu. “Lính mình, tất nhiên sẽ chờ cơ hội giết mình. Trợ lý mình, đương nhiên nó sẽ phản mình.” Bài học cuối cùng anh dạy tôi trước khi rời khỏi Việt Nam,“Ở đây, người ta không hiểu đâu em. Đừng trông mong, cả những điều đơn giản nhất.” Và bỏ lại, anh đi, tất cả những năm tháng tìm về, tất cả những ngày mưa ngỡ ngàng đầu phố. Anh đi, bàn tay đung đưa, vai oằn xuống, cúi đầu chào số phận, ta thua. Không biết nữa, Sài gòn ngày lễ vắng người, hay những mái ngói chập chùng vốn đã mòn cảm xúc. Hạnh phúc dừng lại, trôi đi, và lòng người chật hẹp theo từng ô cửa hộp diêm. Ô cửa đếm bàn chân bước qua, từng ngày, bóng chân buồn vui, ngắn dài, co giãn trên quãng tám thăng trầm của vô chừng cảm xúc. Nó chờ! Chờ ngày cuối cùng nào đó khi bàn chân chẳng còn chạm vào cung bậc, chợt nhận ra song cửa nám thời gian. Đến đến, đi đi, nặng trĩu những phận phàm. Chân trần trụi, ngửa tay lòng vẫn trắng.

  • Tokyo – Men In Black

    Tokyo, May 08, 2013 10Am: out of the hotel walking to the conference center. Hardly see anyone on the street. Once in a while I spot a man in black. 12:30PM: out of the conference center walking down the street looking for a lunch spot. Groups of men in black are on the way to or from their lunch venues. I notice that most restaurants in the area are set up for a in-and-out lunch fix. 1PM we get into a Japanese noodle house. Groups of men in black fill the tables. The menu looks fantastic but I am told it’s not for lunch. Lunch is a quick fix and you can either choose from 2 mains or 4 noodles. Soba it is then. 1:30PM: back to the conference center. I ask Ichiro why he thinks a group setting is better for our introduction tomorrow. “Japanese like group energy”, says Ichiro. “we do badly at the olympics in any single competition and always do significantly better in any team competition. Don’t you notice that?”. “So all these men will turn up in black tomorrow I guess?”, I ask. “Definitely!”, Ichiro answers. “No one wants to stand out.” 4PM we go down to Tully’s coffee. Men in black either sit by themselves working on their computers or sit in groups discussing business. The place is full. 6PM I walk past a Star Bucks on the way back to the hotel. Men in black fill the place. 8PM I take the Ginza subway line to Ginza. Tons of men in black are on-board. They must be the early batch leaving the office. 9:30PM I take the Ginza line back to the hotel. Men in black hurry on and off at very station. Every single one of them is on their smart phone. No one looks up. Wonder if any of them spot a smile on my face?!? 9:39PM I get off at Ginza station. Surprise, surprise! Men in black pour in from every exit hurrying somewhere. Spring is in the air, but black seems to put Japan in the right order…. #people #energy #meninblack #Tokyo #life #ginza #japan #group

  • Back for good!

    KLIA Airport, March 08, 2015 I spotted them as they looked a bit odd from the rest of the crowd. For a minute there, I thought they were a Vietnamese couple returning from holiday in KL. Probably their first trip out of the country as they looked a bit lost…. As they were checking in, I was called to the next counter. “Are you Vietnamese, sis?”, asked the lady suddenly. “Can you help me? I don’t know how to get to the plane”, continued she even before I could react. Oh well, this is not my first, so why not? “Sure”, I said. “My suitcase is overweight. Can you wait for me there?” After last night’ learning about the Islamic value of helping others from my Malay friend, my patience certainly does not run dry. “OK. Let’s go!” said she eagerly, all by herself as she approached me. “Oh so just you?” “My first trip back in the last three years, you know? Since I moved here with my Malaysian husband.” “Oh so you live here. It’s only a 1.5-hour flight. Why the wait for 3 years?” “My mother-in-law would not allow me to go back. Gotta fight hard this time, sis. Yet she would not allow me to take the 2 kids with me, one 2-year-old and one 4.5-month-old. Afraid I would not return, sis. That’s why!” Her story just got me intrigued. “Is there a reason why she should be afraid?” “Well, I found out after I moved here that my husband only enjoyed fishing for leisure and would not want to work. We have been supported by his mom for the last 3 years while I am raising 2 kids. First 2 years they gave me 200-300 to send back to my mom. This Chinese New Year there was none. I am so sick of this life, sis. No freedom. Totally dependent.” “Then why did you move here in the first place?” “The matching agent told me this guy had 3-4 properties, that marrying him and moving to KL from such a poor province like Can tho would change my life, that I would not have to worry about finance for the rest of my life.” “So how long are you gonna be back in Vietnam for?” “Back for good, sis. Back for good. Poor kids, but what else can I do?” Almost 20 years later since the “Marrying Taiwanese” movement in Vietnam with thousands of tear-filled stories on the media, am I really talking to another bride on a foreign land, still? Is it purely hope for a better life? Is it greed? Or is it simply the vast blue sky admired from the bottom of a well? Is it her to blame?

  • Galaxy of Dreams

    Dalat, February 22, 2014 Eyes of curiosity follow as I walk across sparkles of soft morning rays into the classroom. Somehow, Dalat manages to mesmerize this passionate visitor with its shadowy eyes of pride and its sobbing silence as the neverland of memories…. Have you ever felt eyes of a million souls softly land on your heart? As I seat myself down amongst these speech & hearing-impaired kids today, my heart sinks into a giant melting pot filled with unselfish love of a million lifetimes. Colors dance to a valse symphony as they brush rainbows of love onto innocent white canvases. Here, in 20 square meters of free spirit, space and time turn irrelevant…. Forced boundaries of race, posession, and fame slip through the velvet strokes as colors of hope twinkle on a galaxy of dreams. At times, I’ve wondered how one captures the dark side of a weep or the shadow of loneliness. Right here, right now, wondering all drifts away on a river of no return. Looking through glittering eyes of loving kindness, one learns how to paint happiness in shades of simplicity…. #shadow #paint #lovingkindness #happiness #loneliness #shade #color #perspective #weep #journey #love #life #kids #simplicity

  • Về luôn chị ơi!

    Sân bay Kuala Lumpur, 08/03/2015 Hai vợ chồng đứng check-in. Anh chồng trông có vẻ lếch thếch. Cô vợ mặc đồ có vẻ quê quê. Chắc là lần đầu đi du lịch Mã lai…. Vừa bước tới quầy check-in kế bên, bỗng cô vợ quay qua hỏi “Chị người Việt hả?”. Chưa kịp phản ứng, cô lại vội vàng nói tiếp “Chị dẫn em ra máy bay nhe. Em hông biết đường đi.” Ừa thì giúp. Cũng đâu phải lần đầu…. Hai vợ chồng lúi húi moi đồ ra khỏi va li. “Quá ký chị ơi. Đứng ngay cửa chờ em nghe. Ngay chổ đó đó.” “Nhờ gì mà nói chuyện không nhẹ nhàng gì hết ta”, bụng thầm nghĩ. “Mà thôi. Giúp người phải giúp cho trót.” “Đi chị. 3 năm rồi lần đầu tiên mới được về đó.” “Ủa em về 1 mình à? Làm gì ở đây mà 3 năm mới được về?” “Em lấy chồng qua đây 3 năm. Năm nay làm dữ lắm má chồng mới cho về. Mà hông cho ẵm con về nữa chị, 1 đứa 2 tuổi, 1 đứa mới 4 tháng rưỡi. Sợ em về luôn đó chị.” “Sao mà lại sợ em về luôn?” “Thằng chồng em nó ham chơi. Hông biết làm ăn gì. Suốt ngày câu cá câu tôm. Đi làm công nhân bữa làm bữa nghỉ. Má nó nuôi không hà. Bởi vậy em đâu có tiền xài. Hồi mới qua còn cho hai ba trăm gởi về cho má. Tết năm nay hổng có đồng nào.” “Vậy sao hồi đầu em ưng làm chi?” “Em làm đào ở Cần thơ. Tụi nó mai mối nói thằng này nhà ba bốn căn. Qua đây làm vợ nó sau này có tiền xài. Khỏi phải làm lụng cho cực nữa. Ai mà biết chị.” “Rồi lần này em về thăm nhà bao lâu?” “Về luôn chị ơi. Chịu hết nổi rồi!” Tay quẹt vội vài giọt dài giọt ngắn. “Tội 2 đứa nhỏ. Hoàn cảnh mà biết làm sao?” Vẫn là cái chuyện cô dâu Việt trên đất khách. Gần 20 năm sau cái thời rầm rộ “lấy chồng Đài loan” với những câu chuyện cười ra nước mắt, vẫn còn đây một cô Thảo nhà ở Cần thơ bỏ con chạy trốn chồng. Trách ai?!?

  • My Most’s 2013

    As my inward journey takes me to neverland where one is all and all is one, my earthy self this year is still struck by the outside world. Here are the top 5’s: 1. Most admired person of the year: my brother Patrick Patrick called me one evening in May 2013 and told me that he’s found the answer. The next day he quit his job as a regional marketing team leader, and his comfort life to pursue his quest to help himself and others. 2. Most influencing book of the year: 金刚经 – The Diamond Sutra Through this sutra I’ve learned to erase all forms, expect nothing, and no longer hold on to anything…. “Like a tiny drop of dew, or a bubble floating in a stream; Like a flash of lightning in a summer cloud, Or a flickering lamp, an illusion, a phantom, or a dream. “So is all conditioned existence to be seen.” 3. Most confronting situation: seeing homeless kids in India Like any other global convention, everything was planned to be spectacular, and there has been zero tolerance to mediocrity. As such, we were once on a chartered train from Dehli to Agra to visit the iconic Taj Mahal in India. Along both sides of the railroad live millions of homeless families in nylon-covered, garbage-filled huts under the destroying heat of the Indian sun. I could never, for the rest of my life, erase shadowy eyes of countless bony, life-beaten babies & kids, passing by like a cinematic illusion. Sometimes, it only takes half a meter in between 2 drastically different worlds. 4. Most challenging conversations: a lost soul Whether it’s 2AM, 11PM or midday, this lost soul keeps on calling me irrespective of time nor my whereabouts. He is growing worse every day, tortured by loneliness and his so-called misery, which has nothing to do with his abundance of wealth. “I need this…, and that… to be happy.” “You will never be happy if you still need this and that, and the other….” “I know, but I still need it….” The conversations go no where most of the time with me trying to explain the concept of impermanence and the art of happiness, in theory…. I must have done a poor job or he is not at at all ready. Either way, those are the most challenging conversations ever this year…. 5. Most bugging issue: “What’s your definition of success?” “Wealth, fame, and a gorgeous-looking partner.” And people step on each other just to get on a train… And some loaded hot shots have the rights to insult people to boost their egos… And people cheat… And patience runs dry on petty things… Across the different nations I’ve been to this year, life turns dramatically materialistic. There seems to be no room for compassion, loving kindness, or plain human interaction. As we move forward at a lighting speed on science and technology, we seem to dig a graveyard for humanity, for nature, and the art of the middle way…. #middleway #harmony #cheat #happiness #humanity #misery #greed #fame #travel #perspective #journey #peace #wealth #life #material #possession #inward

  • X’mas Lane

    Manila, December 13, 2013 “Manila International Airport, terminal 2, please!” “Yes, Ma’am. And My name is William.” After 4 days in noise-polluted Manila, I am ready to head home for some quiet down-time. “What’s X’mas lane, William?”, ask I looking at the traffic police officer standing on the road side with a blue and white signboard written “X’mas Lane”. “December is a bad month for traffic, Ma’am. Everyday there is broadcast on TV about X’mas lanes to help ease the traffic in various areas.” Hmmm…. I wish they do the same in KL during Ramadan. I almost missed my flight due to traffic jam during the last Ramadan. “So William, are you ready for X’mas?” “No Ma’am. I have three kids and I really don’t know how to get them gifts this X’mas. It is in our tradition to give gifts to friends and families. That’s why everyone is out shopping even though they have no money.” “So how’s your life now compared to 5 years ago?” “Worse! Prices keep rising, yet my income stays unchanged. I’m struggling to feed my family at the moment.” “What are you gonna do about that then?” “Lots of people leave, looking for work abroad. I would if I could. Unfortunately, I cannot leave my wife and kids behind. Lots of families get broken and separated because of this.” William makes me recall the Filipina I met at Gemini station in Rome 2 months ago. Her life story goes just the way this taxi driver remarks. “So if you have one wish today, what would it be?” “A simple life with my family, Ma’am.” “Isn’t your life simple enough at the moment, William?” “I don’t know if I can make it through everyday. It’s bills, bills, bills, and we have no peace. A fortune-teller told me that 2014 will be better.” “How so?” When I reach 45 next year, he said that my fate would change and my life would be brighter.”, said he with a broad smile, all ready to board his next flight to a peaceful, care-free, simple yet joyful future. Sometimes, that is all we ever need, just the bare neccessity to lead a simple life. In the spirit of X’mas, I hope 2014 is a better year for you too, William! #manila #phillipines #happiness #Xmas #bareneccesity #perspective #hope #simple #life #joyful

Bạn đã đăng ký thành công!

Nhập email để tự động nhận bài mới

©2026 by Nguyễn Phi Vân

bottom of page