top of page

CÙNG MỘT TẤM BẰNG: NGƯỜI CÓ KINH NGHIỆM TỶ LỆ  ĐƯỢC TUYỂN 81,6%, NGƯỜI KHÔNG TỶ LỆ CHỈ 40,7%

kinh nghiệm

Cùng một tấm bằng. Cùng một ngành. Một người ra trường được tuyển với xác suất 81,6%. Người kia: 40,7%.


Khác biệt duy nhất giữa họ không phải điểm số. Là một dòng trong hồ sơ: "đã từng làm thật."


Nếu tuần này bạn chỉ nhớ một con số về thị trường lao động, hãy nhớ con số này. Vì nó không chỉ mô tả vấn đề. Nó là một dấu chỉ. 


Thị trường lao động không còn quan tâm bằng. Thị trường đang quan tâm đến bằng chứng rằng bạn thật sự có thể làm được những thứ bạn đang ghi trong CV. 


Khảo sát Graduate Survey 2026 của ZipRecruiter trên 3.000 sinh viên mới và sắp ra trường ở Mỹ cho thấy: người có kinh nghiệm làm việc được tuyển ở mức 81,6%, người không có chỉ 40,7%. Hơn gấp đôi. Chỉ vì một thứ: bằng chứng rằng họ đã làm được việc thật, chứ không chỉ học về việc đó.


Và đây là chỗ đau: chỉ 40,3% sinh viên thực sự đi qua một kỳ thực tập tử tế. Nghĩa là cơ hội và đòn bẩy mạnh nhất để nhảy từ tỷ lệ 40,7% lên 81,6% có gần 6 trên 10 người đang bỏ qua. Không phải vì họ không đủ giỏi. Vì không ai nói cho họ biết nó quan trọng đến mức nào.


Cùng khảo sát đó, 87,8% người được tuyển nói rằng quan hệ (networking) đóng vai trò quan trọng trong việc kiếm được công việc đầu tiên. Bằng chứng mở cánh cửa. Quan hệ dẫn bạn tới trước cánh cửa.


Vì sao "bằng chứng" ngày càng đắt giá?


Vì trong một thế giới có AI, thứ dễ làm giả nhất là lời nói, và thứ khó làm giả nhất là việc đã làm. Ai cũng có thể viết "thành thạo phân tích dữ liệu" vào hồ sơ. Nhưng một dashboard thật, một chiến dịch thật có số liệu, một sản phẩm có người dùng thì không làm giả được.


Khi máy đã làm được phần "biết", thị trường chuyển sang trả tiền cho phần "làm được và chứng minh được". Càng nhiều người có bằng, tấm bằng càng mất khả năng phân biệt. Cái còn phân biệt được bạn với đám đông là dấu vết của việc thật bạn để lại.


Nhiều trường đại học Việt Nam công bố tỷ lệ sinh viên có việc làm sau một năm lên tới 95–97%. Nghe rất yên tâm. Nhưng báo chí trong nước đã chỉ ra: những con số này phần lớn không đáng tin. Tỷ lệ sinh viên phản hồi khảo sát rất thấp, và gần như không có cơ chế kiểm chứng độc lập. Con số đẹp không có nghĩa là thị trường đang chờ bạn.


Thực tế gai góc hơn nhiều. Chỉ riêng quý III năm 2025, tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên 15–24 tuổi ở Việt Nam đã lên hơn 9%, gấp khoảng ba lần mức trung bình cả nước; và hơn 1,6 triệu người trẻ đang không đi học, không đi làm, không được đào tạo (Tổng cục Thống kê, công bố tháng 10/2025). Tấm bằng chưa bao giờ là lời hứa chắc chắn về một công việc, và giờ lại càng không.


Điều đó không có nghĩa học đại học là sai. Nó có nghĩa tấm bằng là điểm bắt đầu, nhưng hoàn toàn không phải đích đến. Phần quyết định nằm ở thứ bạn làm bên cạnh nó.


Vậy làm sao để đứng về phía 81,6%?


Câu trả lời gọn trong một câu: ngừng tích lũy bằng cấp, bắt đầu sản xuất bằng chứng. Dưới đây là cách.


  1. Nếu bạn còn đi học hoặc mới ra trường: giành cho được một kỳ thực tập thật. Đây là đòn bẩy lớn nhất mà gần 6/10 người bỏ lỡ. Không cần hào nhoáng, một chỗ thực tập nhỏ, làm việc thật, có người xác nhận, đã đủ để bạn chuyển nhóm.


  1. Không có internship? Tự tạo kinh nghiệm. Làm một dự án thật cho một tiệm ăn của người quen, một tổ chức thiện nguyện, một shop online. Nhận một job freelance nhỏ. Làm một sản phẩm có người dùng thật, dù chỉ mười người. "Kinh nghiệm" không nhất thiết phải có ai đó thuê bạn trước. Đôi khi bạn có thể tự tạo ra.


  1. Biến mọi thứ thành một "hiện vật" người khác xem được. Một portfolio, một repo, một case study ngắn: trước–sau, mình đã làm gì, kết quả ra sao. Nhà tuyển dụng tin thứ họ thấy hơn thứ bạn kể. Một trang giấy cho xem việc thật đánh bại mười dòng tự khen.


  1. Dùng AI để nhân đôi lượng bằng chứng bạn tạo ra — nhưng bằng chứng phải là của bạn. Để AI giúp bạn dựng nhanh một sản phẩm mẫu, một phân tích, một bản thiết kế. Việc của bạn là chỉ huy nó, thẩm định nó, và ký tên vào kết quả. Người biết bắt AI làm ra thứ dùng được đang tự viết cho mình một dòng kinh nghiệm mới mỗi tuần.


  1. Đầu tư vào quan hệ như đầu tư vào kỹ năng. 87,8% người được tuyển dụng cho biết networking là yếu tố quan trọng. Không phải "quen biết để đi cửa sau" mà là để người ta biết bạn làm được gì. Chia sẻ việc bạn làm ra ở nơi người trong ngành nhìn thấy. Bằng chứng cộng với một người sẵn sàng giới thiệu bạn là cặp đôi mạnh nhất trên thị trường.


  1. Học đúng thứ thị trường trả tiền, rồi lấy nó ra làm bằng chứng. Mỗi kỹ năng mới chỉ thật sự "vào túi" khi bạn dùng nó làm ra một thứ xem được. Đây cũng là lý do tôi mở Go Global Learning Hub: hơn 80 kỹ năng thực tế và thiết yếu nhất cho người đi làm, miễn phí cho cộng đồng — học để làm được, không phải học để biết suông.


Và nếu bạn là cha mẹ, hay người quản lý: bạn đang giữ trong tay một đòn bẩy lớn. Cha mẹ đừng chỉ giục con học cho giỏi; hãy giúp con có một mùa hè làm việc thật, dù nhỏ. Người quản lý mở một cánh cửa thực tập là bạn vừa cứu một bạn trẻ khỏi phía 40,7%, vừa xây đường ống nhân tài cho chính  tổ chức của mình.


Kinh nghiệm không phải là tất cả, và "bằng chứng" cũng có mặt trái của nó. Với những nghề đòi chuyên môn cứng như bác sĩ, luật sư, kỹ sư cầu đường, tấm bằng và chứng chỉ vẫn là điều kiện bắt buộc, không có đường tắt.


Và phải thành thật một điều ít người nói: kỳ thực tập không lương là một đặc quyền. Người có gia đình lo được cơm áo thì mới đủ điều kiện làm không công vài tháng để "lấy kinh nghiệm". Người phải đi làm nuôi thân, nuôi gia đình thì không. Khoảng cách 81,6% so với 40,7%, một phần, cũng là khoảng cách thu nhập. Nói "cứ đi thực tập đi" với tất cả mọi người là không công bằng.


Nếu bạn đang ở hoàn cảnh phải kiếm sống ngay, thì lối đi của bạn khác một chút, nhưng vẫn có: chọn công việc có lương nào cho bạn chạm vào kỹ năng thật, rồi biến chính công việc đó thành bằng chứng. Ghi lại mình đã làm gì, cải thiện được gì, tạo ra kết quả nào. Bằng chứng không nhất thiết đến từ một dòng chữ "internship". Nó đến từ bất cứ chỗ nào bạn thật sự làm ra một thứ có giá trị.




Bình luận


Bạn đã đăng ký thành công!

Nhập email để tự động nhận bài mới

©2026 by Nguyễn Phi Vân

bottom of page